Hồi ức chả cá Phan Rang (Chả cá Diệu)

Đã lâu lắm rồi không còn cái cảm giác như lúc trước nữa. Ngày bé nhìn thấy Mẹ ngồi quết chả cá bằng tay, vất vả, cực nhọc là thế, giờ nghĩ lại thấy thương vô hạn. Nhớ lại ngày đó làm chả cá không dễ như bây giờ đâu.

Để có được mẻ chả cá ngon, dai phải vất vả lắm mới được. Mẹ phải dậy từ rất sớm lúc mình còn đang ngái ngủ, xuống tận cảng cá để lựa từng khay ca thật tươi, ngon. Đem về nhà cắt đầu, mổ bụng từng con một, xong rồi đem rửa sạch, cho vào rổ để ráo nước.

Tiếp theo phải úp cá trên thớt dùng chày dập bẹt cá ra cho dể nạo, phải nạo từng con như thế. Sau khi cá đã nạo xong, Mẹ mới cho vô mâm nhào thật kỹ, nhìn bàn tay mẹ đỏ ửng mình thầm nghĩ, ước gì mình lớn thật mau để Mẹ đỡ vất vả. Động tác nhào này giống nhào bột vậy đó, càng mạnh tay thì chả mới mịn, mới dai được. Tiếp theo là đập thành miếng tròn, rồi mới chiên.

Ngày đó làm chả vất vả nên chẳng ai nghĩ sẽ làm nhiều để bán đi đây đi đó như bây giờ, Mẹ chỉ làm đủ bán với bánh canh thôi vì nhà mình có truyền thống bán bánh canh đã 50 năm nay mà. Thời điểm đó nếu thích ăn chả cá người ta phải mua về tự làm mới được.

Còn bây giờ, xã hội tiến bộ, máy móc thay thế bớt sức người rồi, làm chả cá cũng đỡ vất vã hơn nên chả cá mới nhiều, mới phát triển như bây giờ vào tận miền Nam, ra tới miền Bắc. Nghề làm chả vất vả như thế, từng miếng chả cá làm ra đều là tâm huyết, mồ hôi của người thợ hãy trân trọng và yêu mến nó nhé.

0933.540.335